Review sách hay: Đọc Vị Bất Kỳ Ai

Đọc Vị Bất Kỳ Ai

Đã bao giờ bạn ước mình có thể thâm nhập vào đầu óc người khác để biết họ đang nghĩ gì? Bạn ước mình sẽ giành được quyền chủ động trước mọi đối thủ, chi phối thái độ người khác, không chỉ khiến cuộc chơi cân bằng mà còn nắm được thế thượng phong? Cuốn sách Đọc Vị Bất Kỳ Ai này giúp bạn biết cách thiết lập cuộc chơi để không bao giờ thua cuộc.

# Tác giả:

Tiến sĩ David J.Lieberman là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực nghiên cứu về hành vi và các mối quan hệ của con người.

Ông đã xuất bản 6 cuốn sách, tất cả đều đã được dịch ra 18 ngôn ngữ khác nhau và 2 cuốn lọt vào danh sách những cuốn bán chạy nhất của tờ New York Times. Ông còn là khách mời của hơn 200 chương trình truyền hình như The Today Show, Fox News, PBS và The View. Ngoài ra, ông giảng dạy và tổ chức các cuộc hội thảo về nhiều lĩnh vực trên toàn nước Mỹ.

Cách sử dụng quyển sách Đọc Vị Bất Kỳ Ai

Quyển sách được chia làm 2 phần:

Phần I sẽ giúp ta đọc vị người khác một cách nhanh chóng, biết được suy nghĩ, cảm xúc của họ. Phương pháp này được áp dụng rộng rãi.

Trong một số trường hợp, khi không lấy được thông tin cần thiết qua cuộc trò chuyện, ta sẽ sử dụng các chiến thuật về ngôn ngữ cử chỉ và dấu hiệu. Trong một số trường hợp khác, ta sẽ kết nối với họ bằng những câu hỏi. Ngoài ra, còn rất nhiều phương pháp đa dạng và tinh vi được áp dụng.

Phần II sẽ phân tích các trường hợp một cách chi tiết. Trong phần này, bạn sẽ học cách xây dựng một bản tính cách tương đối chi tiết cho một người, học cách biết đoán suy nghĩ hay cảm giác và dự định cá nhân của họ.

Phần I: Học cách phát hiện điều người khác nghĩ hay cảm nhận một cách dễ dàng và nhanh chóng trong bất kỳ hoàn cảnh nào.Chương 1: Liệu đối phương đang có che dấu điều gì không?

Khi nghi ngờ người khác có chuyện giấu mình, ta thường giải quyết theo 3 cách sau:

  • Cách 1: Lờ đi: Không giải quyết được vấn đề
  • Cách 2: Hỏi trực tiếp: Rút dây động rừng, có thể khiến mối quan hệ giữa 2 người xấu đi
  • Cách 3: Cố gắng thu thập thêm thông tin: Cách này tuy hiệu quả nhất trong 3 cách nhưng ta sẽ gặp rắc rối khi bị bắt gặp lúc rình mò để lấy thông tin.

Khi gặp tình huống nào có dấu hiệu của sự không thành thật, ta có thể áp dụng những thủ thuật sau

  1. Đọc tâm trí: Bàn đến chủ đề nhạy cảm rồi xem người đó có thoải mái hay quan tâm hay không.

Ví dụ: Một phụ nữ nhận thấy bạn trai mình có dấu hiệu sử dụng thuốc kích thích. Cô ấy có thể nói to suy nghĩ của mình: “Em vừa đọc một bài báo nói rằng 33% số người lớn chúng ta có sử dụng một loại thuốc kích thích nào đó ít nhất một lần trong đời.”

Nếu anh ta không chơi thuốc, anh ta sẽ hào hứng tham gia vào câu chuyện. Ngược lại, anh ta sẽ tìm cách chuyển sang chủ đề khác.

  1.  Gọi bác sĩ Bombay:  Phương pháp này được áp dụng như sau: Ta sẽ cung cấp cho đối tượng những lựa chọn tương đương nhau. Sau đó, nếu anh ta chú ý về một hướng, có thể có chuyện gì đó liên quan đến hướng đó mà anh ta đang giấu

Ví dụ: Khi nghi ngờ Jimmy – nhân viên trong công ty cấu kết với  ông Black – giám đốc của công ty đối thủ, ta có thể thử như sau: Ta sẽ đưa ra 3 tập tài liệu về ông Green, Blue, Black. Nếu Jimmy đã gặp và đang lên kế hoạch với ông Black, tự nhiên ánh mắt của cậu ta sẽ dừng trước tập tài liệu của ông Black lâu hơn những hồ sơ khác.

  1. Thông báo: Phản ứng của người được nói sẽ cho biết anh ta có giấu bạn điều gì không.

Ví dụ: Sau khi xét nghiệm máu, P biết được cô bị nhiễm virut Herpes. Sau khi suy xét kỹ, cô tin chắc rằng chỉ có H hoặc M có thể truyền bệnh cho cô. Cô gọi điện cho 2 người để thông báo về việc cô mắc bệnh. Phản ứng của 2 người như sau:

  • H: “Cái gì? Cô nhiễm bệnh đó bao lâu rồi? Không phải là cô đã truyền bệnh đó cho tôi rồi chứ?”
  • M (thủ phạm): “Này, đừng có nhìn anh như thế! Anh không lây bệnh cho em đâu. Anh hoàn toàn không mắc bệnh đó.” (Phòng bị)
  1. Lảng tránh hay biểu lộ:  Mấu chốt là bạn gắn sự nghi ngờ vào một điều mà ta biết chắc chắn là đúng, nhưng hoàn toàn không liên quan tới người bị nghi ngờ. 

Ví dụ: H nghi ngờ bạn gái nghiện rượu. Anh biết cô ấy hay ăn kẹo cao su sau khi dùng bữa, một thói quen không liên quan lắm đến nghiện rượu. Anh có thể nói: “Anh đọc một tài liệu nói rằng những người nghiện rượu thường có xu hướng nhai kẹo cao su sau ăn.

Nếu cô ấy không thoải mái và không ăn kẹo cao su nữa, có thể cô ấy nghiện rượu.

Tuy nhiên, nếu cô không nghiện rượu, cô có thể giải thích với H rằng đó là thói quen của cô và nghiên cứu kia thì hoàn toàn không đúng. Dĩ nhiên là cô ấy có thể bỏ thói quen nhai kẹo cao su để H không hiểu lầm.

Trích review từ Thùy Dung

Bạn có thể đặt mua sách gốc bản quyền tại đây


>> Review sách hay: Cứ Cười Thôi Mặc Kệ Đời